Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Cớ gì mà không dám nói. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Bác không hài lòng một tí nào. Và họ cũng sẽ khổ lây. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay. Nhà văn ngồi lại một mình. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực.