Thế là tôi cứ quanh quẩn ở đó, chờ đợi một cơ hội. Những tiếng cười sẽ phá tan bầu không khí ngột ngạt căng thẳng ở những cuộc họp. Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình.
Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của phát thanh viên đài ABC trong điệu nhạc tèng teng quen thuộc: Và bây giờ là 5 phút giải lao của Chương trình Don McNeills Breakfast Club. Sharkproof nhấn mạnh tầm quan trọng của những câu hỏi hay mà bạn đặt ra trong những cuộc phỏng vấn xin việc, đồng thời khuyên bạn nên hỏi như thế nào mới là ấn tượng. Bây giờ thì các bạn có thích dùng từ bạn biết không để mở đầu tất cả các câu nói của mình không?
Anh có tật nói lắp (khuyết điểm này không diễn ra khi anh hát, nó chỉ xuất hiện khi anh nói). Điều này là lý do khiến Stevenson có tiếng là nhà tri thức. Nếu nó thua thì xem như tôi cháy túi.
Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được. Al Pacino cũng là một nhân vật có óc khôi hài hết sức tự nhiên. Một cá tính hài hước luôn sôi nổi kể chuyện, nhất là khi nói về thời niên thiếu của anh ở Hoboken, New Jesey.
Đây cũng là cách giúp tôi đã xử trí những tình huống tiến thoái lưỡng nan đấy các bạn. Thế cũng đủ chứng tỏ bài diễn văn của Cuomo có hiệu quả như thế nào. Hồi đó tôi chẳng bao giờ dám tặng một chiếc ví tay cho bạn gái! Một quyển sách hay cũng không dám nốt! Nói chi đến chuyện tặng một chiếc ví đầm… Nghe có vẻ vô lý, nhưng quả thật dạo ấy những món quà như thế này được coi là riêng tư và kém tế nhị nếu mang đi tặng.
Hãy cẩn trọng nếu muốn dùng một cách nói tân thời mới mẻ nào đấy. Tôi thích ông ở khía cạnh một vị khách mời và quý trọng ông ở cương vị một con người thành đạt. Trong tâm trí không tỉnh táo này, làm sao biết nên hay không nên nói những gì.
Những lời lẽ ông dùng rất thuyết phục. Chẳng hạn như việc tặng quà. Thời gian là tiền bạc.
Anh là người hăng hái nhiệt tình hơn hẳn những ứng viên khác. Trước giờ giao thừa, tôi làm người thông ngôn chúc mừng năm mới trên các đường phố. Rút lui có trật tự khi lại thấy vị diễn giả kia lên trên sân khấu.
Có thể khi nói về những điều đó, bạn đã thắp nên một ngọn nến giữa không gian u buồn ảm đạm nơi lễ tang. Các cậu sẽ không được tốt nghiệp trong năm nay. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì…
Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không. Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết thúc câu đó như thế nào. Chương trình hoành tráng với những ca khúc bất hủ và sau cùng sẽ là bài diễn văn của Nghị sĩ Claude Pepper.