Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Cặp giò kia phàm tục quá.
Bạn ghét sự đợi chờ. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ.
Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình).
Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.