Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Có lẽ là phim hình sự.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.
Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Và xã hội nó đâm ra thế này. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Tôi chỉ thấy rầu rĩ.