Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.
Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Sau đây là một số dữ kiện. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.
Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Để đỡ tình cờ lặp lại. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Để tí nữa em bảo cháu vào.
Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Chả phải bổn phận gì.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Sai là vô trách nhiệm.