Chắc mẹ không đi được một mình. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.
Cậu em thế là tạm biệt rồi. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Giọng trầm thường xuất hiện. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Miệng họ mặc kín mít áo quần.