Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy. Nhưng, Emerson nói, "lễ phép tức là phải chịu nhiều hy sinh nhỏ".
Trở về nhà, ông viết ngay thư cho một người ông quen nhất trong đám cử tri ông mới đãi tiệc và xin cho biết tên những người đã có mặt hôm ông đãi tiệc cổ động. Emerson muốn dụ một con bê vào chuồng. Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho có đủ tiền để bà cụ khỏi cảnh vất vả không kể chết đó.
Phải, đàn ông biết tất cả những điều đó. Làm sao cho khách hàng có thiện cảm với ta, vui vẻ nghe ta, tin ta và theo ý ta? Theo giáo sư C. Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi.
Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Phương pháp thuần hóa tội nhân của ông đã có những kết quả dị thường. Chỉ vài lời khen giản dị đủ cho thành một người tề gia giỏi nhất, cần kiệm nhất.
Ông Gaw không đòi mà được. Hãng của ông cậy ông cất ở Philadelphie một ngôi nhà lớn, hẹn phải cho xong một thời hạn nhất định. Ta cần phải xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào?.
Từ đời thái cổ, loài hoa vẫn được dùng để tỏ lòng yêu đương. Tự thấy cái quan trọng và uy thế mới của mình, anh hài lòng và tiếp tục làm không phàn nàn chi hết. Ông Cubellis đã chịu khó kiếm tài liệu về ông chủ mà ông muốn được giúp việc.
Roosevelt, rồi cho kỹ sư W. Làm cho y tin rằng chính y quyết định chớ không phải ta xúi y. Ngài chỉ rất ôn tồn nói: "Ông đã làm vài việc mà tôi không được hoàn toàn vừa ý.
Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. Sau cùng, ông nói về đời tư của ông, và kể lể cả tâm sự về nỗi buồn bực trong gia đình ông nữa. Vậy mà biết bao người không chịu làm theo như vậy! Người ta tưởng rằng làm cho kẻ khác nổi giận lên là sự quan trọng của người ta tăng lên.
Bà ấy tên là Druckenbrod. Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mười ngàn người ở chân thành Nữu Ước (New York) được mục kích một cuộc săn người sôi nổi chưa từng thấy. Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả.
Giọng hung hăng như muốn bảo: "Chú nói dối, chú ơi! Tôi đi guốc trong bụng chú rồi!". Rồi lần lần ông dịu giọng vì thấy rằng chúng tôi hỏi những điều đó không phải vì tò mò mà vì cái lợi của ông. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không trả lời những câu khác.