Bắt đầu khó nghĩ đây. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Tất cả mãi mãi là tất cả. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.
Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.
Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Không không cần gì cần ai nữa.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi.
Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Chào chị, em cảm ơn, đi ra.