Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Là thích cái gì thì làm cái đấy. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Có thể phơi phới niềm tin. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Thế mà rồi cũng ngủ được. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Chúng là những kiệt tác.
Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Gió se sẽ mang vị mặn. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.