Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Hai chuyện này khác nhau. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.
Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Thôi thì dùng vào chỗ khác.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Đừng làm mọi người buồn lo. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật.
Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Cái giấc mơ của mình không mất. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Cảm giác như không thể lành lại được. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Tôi để vài ngày trôi đi.
Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Họ nỗ lực vì điều đó.
Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Có lẽ là phim hình sự. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Tự dưng mẹ lại ra giá.