Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người. Nghe ông ta tuôn ra trong ba giờ đồng hồ rồi về. Làm sao bây giờ? Tôi không dám khoe rằng tôi giỏi hơn Socrate; cho nên tôi đã chừa, không dám chê ai là lầm nữa.
Nhà kỹ nghệ giữ lời hứa và tòa nhà cất xong đúng hẹn. Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra. Cô Louisa May Alcott, danh lúc đó vang lừng, chịu viết giúp một tờ báo chí của ông, vì ông hứa xin đưa tiền nhuận bút là 100 mỹ kim, không phải để biếu cô mà để biếu một hội thiện mà cô che chở.
Duvernoy, một trong những nhà làm bánh mì lớn nhất ở Nữu Ước. Nhưng càng thổi mạnh thì lão già càng bó chặt áo vào mình. Nhưng nếu ông quyết giữ cái giá mới đó thì xin ông lấy một mảnh giấy và chúng ta cùng xét xem lợi và hại ra sao".
"Bây giờ, khi tôi lại nhà một khách hàng và nếu người đó bảo tôi: "Cái gì? Xe cam nhông hãng Bạch Xa? Tôi xin chịu. Chỉ nhờ vài giọt i-ốt, mà tiệm bào chế nào cũng có bán nên bạn khỏi phải sống trong các dưỡng đường dành cho những kẻ bất thành nhân. Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác.
Nhưng hôm ấy, anh Emile tới không được, mặc dầu tôi có dặn trước. Nhất là những bộ đồ giá đó. Cho nên, làm chủ mười hai tòa cung điện lộng lẫy mà Nã Phá Luân đệ tam không có lấy một cái tủ để trốn trong đó cho yên thân được.
Mà không có chi nuôi chúng hết. Hỏi còn có phần thưởng nào quý hơn nữa không?". "Chúng tôi muốn cho khách hàng biết rõ tất cả tình hình những sở vô tuyến điện.
Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật". Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm. Cô làm tôi hoàn toàn thất vọng.
Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà. Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!)
Đây, một bức thư nữa của ông chủ sự một nhà ga lớn gởi cho ông Edward Vermylen, theo lớp học của tôi. Anh bắt nó có quan điểm của anh, có trí xét đoán của anh sao được, tuy rằng anh còn tầm thường lắm đấy! Nhớ lại chút coi! Hồi anh 19 tuổi, anh đã làm những chi nhỉ? Anh có nhớ đã làm việc đó. Cho nên tôi tự tiện lại hỏi ý kiến ông.
kỵ binh tới trễ quá v. Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn lắm, nhưng nó có ích cho tôi. Có một hồi mà một khách hàng chỉ trích hãng tôi như trên kia thì tôi đã phát điên rồi.