Ta sợ bệnh nhưng lại chẳng thèm quan đến sức khỏe. Bà tham gia nhiều lĩnh vực kinh doanh như bán hàng trực tiếp , dạy học, bảo hiểm cung với chồng bà …. Bạn sẽ ngạc nhiên vì các cơ hội sẽ xuất hiện trên con đường của bạn trong suốt khoảng thời gian đó nếu bạn biết mở to mắt nhìn và biết lắng tai nghe! Hãy thoát ra khỏi cuộc tranh giành quyết liệt vất vả và biết lắng nhìn từ bên ngoài.
Ngày tháng trôi qua, cuối cùng cô gái cũng sinh ra đứa trẻ. “Nhưng…nhưng điều đó thật không thể tha thứ được! Cô bật khóc . Chúng ta cần cả “thành công” lẫn “thất bại” để tìm ra “cầu vồng” của riêng mình.
Điều gì sảy ra chẳng quan trọng lắm. Sự kiên trì của Nelson Mandela đã cho chúng ta hòa bình. Bà đã leo lên đến đỉnh của những ngọn núi cao nhất ở 20 trong số 167 nước của LHQ,và dự định sẽ tiếp tục thực hiện việc này ở 147 nước còn lại .
Ở khía cạnh khác , điều quan trọng khác chính là ta sống được bao lâu. Dừng gọi đó là lỗi lầm. Khi ấy, bà tự nhủ sẽ không bao giờ trở lại cảnh nghèo nữa.
Vì thế,tiền sẽ là một vấn đề trong quan hệ tình cảm. Để chuẩn bị, ông học tiếng Pháp nhưng vẫn bị trượt kì thi tuyển. Việc không bắn trúng đích chẳng bao giờ là lỗi của tấm bia cả.
Trong tình trạng này, chúng ta sẽ lo lắng về nhiều việc khác, chẳng hạn như những người khác sẽ nói gì, nghĩ gì . Hiện nay, ở độ tuổi 78 bạn vẫn có thể bắt gặp bà làm việc rất muộn ở văn phòng trên đường Pioneer, thành phố Mandaluyung, Philippines. Nhưng tai họa ấy lại là điều phúc lành vì nhờ đó, ông có thời gian để nghiên cứu về căn bệnh ung thư mà ông yêu thích.
Chừng nào ta còn sống , ta còn nếm trải nỗi sầu khổ, buồn phiền và đau đớn. Cuối cùng, tôi quyết định đi xin việc. Từ tháng 7-1977 đến 1988, Benazir Bhutto tiến hành cuộc đấu tranh không khoan nhượng để đòi lại nền dân chủ cho đất nước.
Lúc 13 tuổi, anh mới đến trường học lớp 1, lúc đầu anh tiếp thu rất chậm nhưng dần dần, anh cũng theo kịp các bạn trong lớp. Lúc ban đầu họ đã có những cái gì để đổi lấy những của cải vật chất? Hãy suy ngẫm về điều này. Ngày nay, xã hội loài người dường như bận tâm với việc kiếm việc làm.
Cũng như nhiều bác sĩ mới tốt nghiệp ở khoa ngoại lúc ấy, ông ước mơ được tiếp tục tho học khóa đào tạo y ở Mỹ. “Không một kẻ thất bại nòa có thể nói đúng sự thật, tôi đã làm hết sức mình”. Nếu bạn nghiên cứu kĩ gương mặt của họ, bạn sẽ thấy rất ít người trong số họ thật sự có vẻ hạnh phúc.
Chính phủ các nước đang cố thuyết phục người dân của họ đầu tư vào đó. Năm 1967, ông trở thành Thượng nghị sĩ trẻ nhất ở Philippines ở tuổi 34. Điều này chẳng phải nghe quen tai lằm hay sao?