Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá. Nếu từ trước đến giờ chưa hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những người trước đó đã từng làm. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay.
Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. Chắc chắn anh biết là mình sẽ chẳng tìm được một cây bốn lá nào cả nhưng anh không muốn quay trở lại lâu đài một mình.
Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Nott vội vàng nhảy lên ngựa và biến mất trong màn đêm đen tối của khu rừng, phi như bay về phía cung điện của nhà vua. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân.
- Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi. - Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch?
Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. - Thế ngài có biết tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không? Nott nhanh chóng mất hút trong màn đêm bỏ lại Sid đứng nhìn theo.
- Đó là cả một gia tài khổng lồ. Cậu chuyện cũng đã giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình. Chỉ một câu hỏi nữa thôi, con xin Người.
Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng. Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Năm phút sau, cơn mưa "may mắn" chấm dứt.
Và cơ hội thì luôn luôn có sẵn cho mọi người. - Ngược lại à? - Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì. Sid còn thông minh hơn cả Morgana.
Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong khu rừng này. Họ không được lãng phí thời gian. Còn mình thì hãy làm và tin vào việc mình đang làm - cho dù bây giờ không ai hỗ trợ, chỉ lối.
Hành trình tới được khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua. Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ýcủa ông.