Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.
Nhưng như thế chưa đủ. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Bạn còn phải sống dài dài.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Nhưng như thế là em còn muốn.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.
Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.
Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).
Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Để trẻ con bớt dần phải khóc. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình.