Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.
Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.
Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Hoặc: Môn này không phải học. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.
Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế.
Mua để đến những giờ bỏ học. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.