Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Tôi chốt trong, không thưa. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người
Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt.
Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.
Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Như một khẩu hiệu của tâm thức.
Bác hỏi: Sao con không đi học. Cháu thấy bác tội lắm. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.