Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.
Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Được nói chuyện, được trao đổi.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Chính trị là một cuộc chiến. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Trượt theo hai bên má. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.