Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Nó vẫn còn hoang dã. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.
Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.
Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Họ còn bất lực hơn nữa. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.