Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.
Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.
Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này.
Màu xanh của bể bơi. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Tự giác làm một số việc. Cũng như với cuộc đời này. Người bảo đời là một bát sơri.
Một pho tượng im lìm. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.