Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Đúng là thân làm tội đời!
Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài.
Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.
Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Lúc đó bạn đang gập bàn. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.
Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Giấc mơ cũ rồi mà.