Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Âm thanh lắng hẳn đi.
Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Rồi hắn biến đi đâu đó. Rồi lại êm êm lan ra.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Dù lúc này mắt không có nước. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được?
Thế có phải đỡ cho cả hai không. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân.