Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Đây là một sự tham lam. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.
Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Khán giả sôi động phết. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may.
Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Và như thế, em hiện hữu. Mình rất sợ phí thơ.