Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Nhưng nó không còn ở đó. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại.
Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.