Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Hai chị em cùng phấn đấu.
Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Vẫn chứng nào tật nấy. Mẹ vòng sang bên trái tôi.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Con sông trước mặt thật xanh và êm.
Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê.