Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.
Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Có điều, con đường thì khác. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Còn phải dậy đi học sớm. Em vẫn biết là anh bất mãn. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.
Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.
Hoặc tôi chuyển lớp. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.
Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.
Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.