Điều tôi muốn bàn luận ở đây là ý tưởng đằng sau khái niệm “đồng lương ổn định” kia. Tất nhiên, cô vẫn làm việc, nhưng là vì cô yêu thích công việc đó, chứ cô không buộc phải làm việc để mưu sinh. Họ sẽ nói: “Tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu”.
Họ nói: “Tôi chưa bao giờ được chạm tay vào một triệu phú”. Bạn có chấp nhận rủi ro với toàn bộ thời gian, sức lực và cả vốn liếng khởi đầu của mình mà không có bảo đảm sẽ thu về được gì? Người giàu chấp nhận làm thế đấy. tôi sẽ lấy ví dụ liên quan đến cha mẹ tôi.
Người nghèo nghĩ họ đã biết tất cả. Cái công thức thu nhập lên-và-xuống lặp đi lặp lại gần mười năm trước khi tôi nhận ra có thể đó không phải do loại hình công việc tôi đã chọn, không phải do đối tác tôi đã làm chung, không phải do tình trạng của nền kinh tế hay do tôi đã quyết định rút ra sớm quá khi mọi việc đang tiến triển tốt. Nếu bạn thật sự nghiêm túc đối với việc thành công của mình, hãy chứng tỏ điều đó bằng cách thực hiện ngay tất cả những hành động đã được đề ra.
Giờ cha mẹ tôi đã nghỉ hưu và sống rất thoải mái, nhưng tôi bảo đảm rằng nếu không có vụ mua bán bất động sản này, thì đến tận hôm nay họ vẫn sẽ sống rất đạm bạc. Họ tin rằng cách duy nhất để làm giàu là kiếm ra thật nhiều tiền. Hãy đánh giá sản phẩm hay dịch vụ bạn đang chào bán (hoặc bạn có kế hoạch chào bán) theo thang điểm từ thấp (1 điểm) đến cao (10 điểm) dựa trên mức độ tin tưởng của bạn về giá trị của nó.
50? 60? Đến già? Sue làm được điều đó bởi cô đã tạo thói quen sống một cách giản dị và nhờ đó mà cô không cần đến một gia tài lớn để làm chỗ dựa. Đây là sự khác biệt đưa bạn vào trong nhóm 1% những nhà huấn luyện hàng đầu thế giới. Buồn cười thật, nếu bạn muốn chinh phục đỉnh Everest, liệu bạn có thuê một hướng dẫn viên chưa hề lên đến đỉnh núi không, hay bạn tìm một người đã leo lên vài lần và biết tường tận chính xác từng mét đường?
Đó là bạn nhớ đừng ở gần một người hay than vãn. Người nghèo tham gia cuộc chơi chỉ để không bị thua. Từ kinh nghiệm của tôi, người giàu không gia nhập các câu lạc bộ sang trọng, danh giá chỉ để chơi golf thôi đâu.
Để tôi giới thiệu với bạn Định luật về Thu nhập. Dù lúc này đây bạn đang có một gia tài lớn hay hầu như không có gì, thì bạn vẫn nên bắt đầu tập quản lý những thứ mình có, và bạn sẽ cảm thấy bất ngờ khi thấy mình sẽ nhanh chóng có nhiều hơn thế. Tại sao? Rất đơn giản: họ đợi đến lượt mình! “Anh nghĩ thế là tệ ư? Hãy nghe chuyện gì đã xảy đến với tôi!”.
Hội chứng đó rất phổ biến và được biết đến như là “hội chứng mua sắm” - một căn bệnh tâm lý của những người luôn chi tiêu quá mức cần thiết. Từ đó suy ra “hành động” là chiếc cầu nối giữa thế giới bên trong và bên ngoài. Hiện tại bạn hoàn toàn có quyền lựa chọn cách hành xử khác.
Tôi cũng tìm hiểu về các loại bánh, nước, kem, cà phê hiện có bằng cách nếm thử tất cả. Bạn có thể chọn những cách suy nghĩ giúp bạn có hạnh phúc và thành công thay cho những cách thức vô dụng. Chúng ta sẽ thảo luận điều đó chi tiết hơn ngay sau đây.
Nhờ có nhận thức mà chúng ta biết sống với con người chúng ta hôm nay chứ không phải với con người chúng ta hôm qua. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, số tiền ở đây không phải là vấn đề thật sự quan trọng. Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”.