Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Hiện sinh hết thì còn gì là người. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Giấc mơ cũ rồi mà. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Câu chuyện có vẻ như vầy.
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.
Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Này, lấy cho chú bao thuốc. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.