Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.
Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Còn lại, nó mới là hư vô. Có điều, con đường thì khác.
Bây giờ là 12h26 đêm. Vận động điên cuồng và đầy khao khát. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Có thể phơi phới niềm tin. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Lại về nhà bác ôn thi. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.
Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Nó tan chảy, tan chảy. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…