Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…
Cuốn sách thì vớ vẩn. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.
Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
Họ ngắm nhau hồi lâu. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa.
Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Nhưng mọi người thì khác. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Cô gái bảo: Vô duyên. Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.