Ngay cả người có trí nhớ tốt cũng nên có một cuốn sổ tay bên mình để ghi lại những gì muốn lưu lại. Những ai xem sự thay đổi ấy là điều không thể tránh khỏi và hy vọng rằng chúng sẽ có tác động tích cực, luôn hài lòng với cuộc sống của mình hơn so với những ai không nghĩ như vậy. Cuối cùng 12 người từ khắp nơi - trong đó có một cảnh sát, một luật sư, một kỹ sư, một quản gia - đã cùng nhau mỗi người làm một phần của một kệ sách gửi tặng ông.
Một điểm cần lưu ý là - cách nhìn nhận của chúng ta có thể sẽ là một nguồn an ủi, niềm vui thực sự hoặc cũng có thể là điều khiến ta phải hoang mang, nghi ngờ và lo sợ. Bob là một người cổ hũ, ông có thú vui làm đồ mộc. Sau vài năm vất vả nhưng cậu ta cảm thấy thanh thản, giờ đây cậu ta đã là trưởng nhóm trong một công ty uy tín - dù không có bằng đại học.
Chị của cô là một giám đốc ngân hàng. Những người thường xuyên tập thể dục, dù là theo chế độ tập luyện cơ thể một cách chính thống hay chỉ là đi bộ đều đặn đều cảm thấy khoẻ mạnh hơn, có suy nghĩ tích cực hơn về chính bản thân mình và tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Sự ghen tỵ với cuộc sống của Ken nhanh chóng mờ dần khi anh nhìn thấy những gương mặt tươi cười của bọn trẻ mà anh giúp đỡ, chia sẻ mỗi ngày.
Nếu mọi người đều xử sự như vậy thì sẽ chẳng ai cảm thấy vui vẻ cả. Trước bất cứ việc gì, trong bất cứ tình huống nào, một khi thiếu tự tin vào bản thân là lúc bạn đã thất bại một nửa rồi. Những ai dám đánh đổi những gì họ đã gửi trọn niềm tin để đạt được mục tiêu thì cuối cùng sẽ chẳng mấy hài lòng với những thành tích đạt được.
Những ai thường để vuột mất những ý tưởng hay nhất của mình sẽ ít cảm thấy hài lòng hơn so với những người ghi lại được những ý tưởng, cảm xúc về khoảng khắc quý báu ấy. Sau một thời gian, do rèn luyện, chấp hành nội quy tốt và có đơn cứu xét giảm án đặc biệt của gia đình bị hại, cậu được thả tự do sớm hơn hạn tù 6 năm. Hạnh phúc là tìm được những niềm vui công việc, biết ước mơ, làm được những điều mình thích và biết mỉm cười trước những thất bại, nghịch cảnh.
Alan trở thành một nhân viên xã hội, anh muốn giúp đỡ những gia đình nghèo khó. Tốt nhất là bạn hãy tận hưởng những mối quan hệ đang có, mà ở đó bạn tìm được ý nghĩa cuộc sống, đừng buộc chúng phải đáp ứng một chuẩn mực cứng nhắc nào, và cũng đừng đem chúng ra để so sánh với tình yêu hay cuộc sống của bất kỳ người nào khác. Ông chọn một vùng đồng quê yên tĩnh - nơi trước đây ông rất muốn được đến nhưng chưa có dịp.
Anh về làm việc cho một trường học ở địa phương. Có những người tự cho là mình đã học đủ, đọc nhiều, vốn hiểu biết rộng nên không cần phải đọc sách hay học hỏi thêm nữa. Neil đáp rằng mình đang đến nhà thờ để làm lễ kết hôn.
Mọi chuyện đều có thể xảy ra và không có gì là tuyệt đối cả Một nhóm mang tên Hội Liệu pháp và Hài hướng của Mỹ tin rằng một trong những điều mà mọi người bỏ lỡ trong ngày cưới là cười cho thật thoải mái. Điều đó đôi khi lại tạo nên một dạng nguy hiểm khác.
Vấn đề là, nhân chứng của Adam không phải là một tội phạm trong toà án mà chỉ là một người bạn hay một người thân có quan điểm khác anh. Những người được nghỉ ngơi đầy đủ thường cảm thấy mình minh mẫn, làm việc tốt hơn và thoải mái hơn. Nếu bạn di chuyển không ngừng và nhận thấy không gian quanh mình thay đổi, bạn biết mình đang tiến bộ.
Ngược lại, những người hạnh phúc lại luôn có cách nhìn tích cực, có khuynh hướng đi tìm cái mới và tin tưởng vào những tia hy vọng có thể thắp sáng lên tương lai và ngày mai của họ cho dù có thể họ đã từng có một quá khứ đau buồn hay một hiện tại bấp bênh. Tính cạnh tranh và cái tôi quá cao luôn làm cho nhiều người không bao giờ cảm thấy hài lòng về cuộc sống của mình vì đối với họ, sẽ chẳng có chiến thắng nào là đủ và thất bại là một vực thẳm khủng khiếp. Bạn muốn trở thành người như thế nào, một người luôn dậm chân tại chỗ - tức là ngày càng giảm sút so với thời đại hay là một con người có thể tiếp cận những công việc đang ngày càng được xem trọng trong xã hội? Một người cứ lặp đi lặp lại một câu chuyện cùng với từng ấy nhân vật hay một người có hàng loạt những lựa chọn nhờ vào khả năng tưởng tưởng đến vô hạn? Một người không thể nhớ một câu chuyện sau 10 phút, hay một người có thể mang câu chuyện ấy theo suốt đời? Bạn muốn là người nào hơn, một người luôn dùng thời gian rảnh của mình ngồi trước ti vi, phim ảnh, tán gẫu - ngày nào cũng như ngày nấy hay một người biết dùng thời gian rảnh của mình cho việc trau dồi kiến thức, học hỏi và đọc sách?