Vậy thì ta không có gì đáng than. Tôi thường khóc vô cớ. Rút cuộc, một năm sau tôi mới nhận thấy một sự thực hiển nhiên, để rồi cụt hứng và phẫn uất.
Thỉnh thoảng ngó tới nó. Nhưng một điều lạ lùng xảy ra: nghe lời đáp của những chàng trai trẻ, tôi hiểu nhiều và vì chú ý tới câu chuyện, có khi tôi quên hẳn bộ cánh của tôi đi. Bạn có chịu đổi cái bạn có để lấy một triệu Mỹ kim không?
Hai vợ chồng ông tưởng không sao chịu nổi cảnh từ biệt đó. Như vậy, nếu may mà gặp người nào biết ơn mình thì phải vui thích biết bao không? Còn nếu chẳng may thì cũng không đến nỗi thất vọng. Nhưng trước kia nào tôi có suy nghĩ gì đâu, tôi chỉ lo lắng thôi.
Nếu tinh thần của bà đã thảy đổi, ấy chỉ vì bà đã than khổ với một người và đã được trả lại bằng một vài lời khuyên nhủ cùng một chút tình cảm thành thực. Cha đứa nhỏ này là lão tiều phu nghèo khó Lincoln, và đứa nhỏ được đặt tên là Abraham. Hẹn người ấy đến một chỗ rồi nói: "Tôi muốn nhờ bạn khuyên tôi nên làm thế nào.
Cứ theo đà đó, tim bạn làm một công việc kinh khủng như vậy trong năm, sáu, chín mươi năm cũng có khi. Thiếu nó chúng ta chỉ còn có thể quay cuồng trong sự hỗn độn mà thôi. Không còn cách nào khác, tôi tỏ vẻ làm đúng chỉ thị của chúng.
Quy tắc 1: Lời chỉ trích bất công thường là những lời khen che đậy. Người nầy không rời y một bước, mắt luôn nhìn vào thời biểu mà ra lệnh: "Nhặt một thỏi gang và đi. Và ngày tháng qua, tôi dần dần thấy rằng 99 phần trăm những nỗi lo lắng ấy không bao giờ xảy tới.
Họ không mệt vì họ thích công việc ấy. Nhưng cháu nằng nặc đòi cho kỳ được. Thiệt lạ lùng! Gặp một hoàn cảnh nào, nếu đã phải nhận nó, thì ta nhận một cách dễ dàng, mau mắn; chúng ta tự thay đổi tánh tình để thích hợp với hoàn cảnh ấy rồi quên hẳn nó đi.
Chúng tôi được lệnh phải nằm yên trên giường không nhúch nhích. Tôi còn hai chân, tôi còn đi được. Điều đó cũng không lạ.
Tôi có lại xin việc tại nhiều nhà sản xuất phim nhưng không một ai mướn tôi. Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ. Gần như quên rằng đã có hồi đau bao tử và đau ruột.
Rồi về nhà, vẫn khóc như con nít. Vậy muốn diệt nỗi lo trước khi nó diệt ta, theo quy tắc thứ ba này: Lại cũng không có vốn.