Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.
Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.
Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Mỗi con người trong Loài Người.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.
Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức.
Đó là hạn chế của bạn. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.
Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Tôi thấy thế là tốt.
Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Tôi kém nhất khoản này.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.