Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Tóm lại là không được bi quan.
Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.
Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Và thích được dẫn đi hơn.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.
Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.