- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Không phải là rứt tung. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.
Bạn muốn về nhà viết quá. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi.
Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.
Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ.
Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Một cái gì đó kinh điển. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Người bảo đời là bể khổ. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Tôi biết là tôi rất khỏe.