Đừng tiết kiệm những lời khen khi họ làm việc tốt. - Tôi thấy rằng lẽ ra tôi đã có thể làm việc này tốt hơn. Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ.
Suốt đêm hôm qua tôi đã làm việc liên tục. Tháng 4-1994 Billy lên chương trình Larry King Live sau một chuyến công du đến Triều Tiên và mang về cho tổng thống Clinton thông tin về tình hình Bắc Triều Tiên sau khi chủ tịch Kim Il Sung mất. Nếu không tại sao bạn không trả lời hay lý giải rõ ràng hơn? Chúng ta có quyền tự do ngôn luận, nhưng trong mọi tình huống cũng nên nói một cách khéo léo.
Lớn lên anh là một ca sĩ rất được công chúng hâm mộ và yêu mến. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập… Và từ đấy trở đi, tôi không bao giờ thấy căng thẳng khi phát thanh trên radio nữa.
Tôi luôn muốn chương trình trò chuyện mỗi tối trên đài CNN của tôi phải là những cuộc trò chuyện tự nhiên và thoải mái nhất. Và cả Luciano Pavarotti, vừa lọt lòng mẹ đã có chất giọng tuyệt vời (nghe đồn tiếng khóc của anh ấy cũng khác người nữa!), thế nhưng cho tới giờ phút này anh vẫn còn luyện hát. Tôi không muốn đưa ra những kết luận sai lầm, hãy để thời gian trả lời.
Như họ đã từng là những viên ngọc sáng chói ra sao, con cái của họ thành đạt thế nào… Ở tang lễ, bạn không cần quá băn khoăn trăn trở mình nên nói những gì. Tôi còn nhớ khi lần đầu thực hiện một buổi trò chuyện trên truyền hình, tôi đã run và hồi hộp như thế nào… Đặt câu hỏi như thế nào cũng là một bí quyết giao tiếp.
Suốt ba mươi năm nay tôi đã lau chùi hai bức ảnh. Trong một cuộc trò chuyện hẳn bạn sẽ nói một điều gì đó về bản thân của mình. Để rồi bạn phải giải thích dài dòng cho người ta hiểu.
Giọng nói rất quan trọng vì nó thể hiện một phần nào đó con người bạn, sự khác biệt của bạn với người khác. Và khi được nói thì, chúng ta lại thích được người khác chú ý lắng nghe. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì…
Sau khi cơn giận dịu đi phần nào, ông nói: Tôi thích anh. Stevenson là một khách mời rất đặc biệt với sự thông minh sâu sắc và khéo léo giao tiếp. Tôi đã từng thấy điều này ở những người có nghề nghiệp rất khác biệt nhau.
Hôm sau, Shirley tâm sự với đồng nghiệp ở tòa soạn Post: Sau đó, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã hòa mình được với khán giả. Và hãy thử hỏi về những người con của ông xem, bạn sẽ thấy vị phó tổng thống này có một trái tim ấm áp và nhân hậu. Sự căng thẳng của cậu ta đã chuyển sang cho tôi.
Ngay lập tức, nhà trường đã chân thành bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn với Moppo bằng cách mua nhiều hoa quả. Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn hàng ngàn câu nói. Tôi cảm thấy có lẽ mình đã đi đúng hướng.