Giấc mơ làm chàng vui sướng biết bao! - Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. Cảnh hồ trông tuyệt đẹp.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? Nott thật sự chán nản.
Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Nott quyết định như vậy vì đó là một đặc điểm của những người tự cho là mình thiếu may mắn. Bà là cư dân đầu tiên của khu rừng, thế thì chắc hẳn bà phải biết điều gì đó về cây bốn lá chứ.
Chẳng thấy thú dữ đâu để thử thách, dù buổi tối đó đây vẫn vọng về những tiếng hú bí hiểm. Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt: Thật ra, Sequoia không định trả lời thêm một câu hỏi xấc xược của một gã hiệp sĩ kiêu căng nào khác nữa, thế nhưng qua lời nói và điệu bộ của Sid, bà thấy chàng không phải là một hiệp sĩ loại đó.
- Dĩ nhiên là không rồi! Giọng nói nhà ngươi dường như cũng muốn khẳng định điều đó rồi. Bà sẽ không còn phải lo lắng về những bông hoa ly của mình nữa. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome - Hoàng tử của lòng đất.
Cây bốn lá không thể mọc được ở nơi nào có đá. "Nếu không có Cây Bốn Lá thần kỳ cho ta thì cũng sẽ không có cây nào cho hắn cả. Đó là ngày chán chuờng nhất của Nott trong khu rừng Mê Hoặc.
Ta đâu có làm gì cho anh. Những người thấy được sự khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự đã đạt được những kết quả ngoài mong đợi trong công việc. Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm.
Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất. Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.
Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Nhưng sau đó các đối thủ cạnh tranh xuất hiện ngày càng nhiều và thế là lượng sản phẩm bán ra của công ty tôi bắt đầu sụt giảm.
Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. - Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc.