Như những lúc tôi không cần em. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Mà lại nghĩ về con người.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình.
Cậu em kia, là một người tốt. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn.
Như những lúc tôi không cần em. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Người rỗng như không có lực. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Những hình ảnh đã nguội.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Hôm nay chị bạn ra viện. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.