Phải hết sức giữ gìn. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều.
Tôi nhất quyết không đi. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Nhưng bác ta không tin. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.
Bác không rõ cháu đi đâu. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Họ nỗ lực vì điều đó. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.