Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Càng kéo nó càng lùi lại. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Chưa có gì để không thích.
Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Rồi, tôi phải tập chứ.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Hoặc tôi chuyển lớp. Mọi người bảo bạn hiền lành.
Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Lúc đó tôi không có nhà.
Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.