Cậu Vương và cụ Chu cùng công tác trong một phòng. Quả nhiên Vương Thư đem Người hóa giải có thể khéo léo thay mặt bên này xin lỗi lên kia, khiến cho bên kia cảm động quay lại xin lỗi đối phương.
Cuối cùng anh ta gõ mấy cái lên mặt bàn, vẫn không có phản ứng gì đành lủi thủi bỏ đi. Trong khi hai bên còn đang kịch chiến bất phân thắng bại thì tình hình Giang Bắc đột biến. Bất kỳ ai cũng phản cảm đối với lời nói ác độc nhưng tuyệt đối không ai cự tuyệt lời tán tụng.
Trong lúc sắp diễn thuyết nếu diễn giả có thể tư trào thỏa đáng thì là biểu hiện của trí tuệ và hàm dưỡng cao. xin lôi ! xin lỗi! Tôi trả lại tiền cho ông". "Cha này, hôm nay cha của cậu Vĩ đưa nó đi chơi".
Ông kể lại tình cảnh 30 năm trước, khi ông còn là một người tập sự trong cửa hàng bán máy đếm tiền. lãnh đạo khiêm lý hay có cử chỉ không thích hợp dù đến mức như thế cũng phải để cho lãnh đạo con đường xuống đài. Đây là một vụ việc xảy ra ở Nhật Bản: một vị giọng vịt đực lại được người ta hoan nghênh vì ca hát.
Dùng im lặng đáp lại những lời hung hăng của đối phương, lấy im lặng làm đe dọa, không thèm đếm xlà đối phương. Vừa lúc đó có gió to, ông sai mười tên lính mang trống trận mai phục sau doanh trại Hung Nô, ước hẹn khi nào thấy lửa chậy thì vừa đánh trống vừa hò reo. Huyền Tông gật đầu suy nghĩ.
Cậu Minh có ẩn ý xin cha dẫn đi chơi. Hoàng đế xem xong cười rồi đưa bản tấu đó cho Thạch Hiển xem. Theo truyền thống kết bạn của Trung Quốc thì kết bạn không nên có mục đích mà chỉ "dĩ tình, lợi hữu, biệt vô sở cầu” kết bạn vì tình cảm, không vì lợi ích học triết học vô vị.
Giữa bạn thân thường hay bảo nhau "cậu quá Nếu như anh muốn thăm dò họ thì họ thành lũy tầng tầng lớp lớp anh không có cửa vào. Không ngờ bức họa ấy lại được treo ở hội trường của lãnh tụ Trung Cộng.
Cấp trên có thể tạo cho cấp dưới một tư cách nào đó. Nói xong bèn bày tiệc chiêu đãi Mạnh Hoạch, sau đó thả về. Tung nghiến răng căm giận song ngoài mặt vẫn tỏ ra hết sức cung kính.
Có nhiều điều không thể nói thẳng, chỉ có thể nói vòng vèo. Hạ Ngôn luôn luôn phản đối hoàng đế Gia Tĩnh mê tín đạo giáo không nhận mũ. Bốn mươi năm trước tôi đi bán hàng du lịch khắp nơi.
Học trò vỗ tay hoan hô. Em nhảy về đến nhà được không? Nhã Thanh nũng nịu: “ Anh muốn em mệt chết hay sao? Cậu Trương nói: “ Em nhảy disco, anh không nhảy được, ngồi một mình ngủ gật em không sợ kẻ cắp móc túi anh sao? Bấy giờ Nhã Thanh biết bạn tình vốn không thích khiêu vũ, về sau đi khiêu vũ ít hơn. Đại đa số tranh chấp không phải đều kích thích tay đao tay búa đánh nhau mà thường là đánh võ mồm như các cuộc tranh chấp trong gia đình, thân thích, bằng hữu, đồng sự láng giềng hay giữa những người không quen biết.