Cái cuối có phần họ nói đúng. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Chậc, kể ra dài phết. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai.
Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.
Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra.
Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Con nói chuyện với bác này.