Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?". - Đây là những thắc mắc của tôi. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó.
Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones.
Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. - Tớ hiểu rồi, - James đồng ý.
Và tôi đã nghe theo lời khuyên của họ. Cứ như thế nhé! Thật ra, tôi rất ấn tượng về những thay đổi ở bộ phận của cậu và tôi muốn giao cho cậu một dự án mới. - Hay quá, dự án gì vậy thưa sếp?
- Tớ hiểu rồi, - James đồng ý. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. - Tớ hiểu rồi, - James đồng ý.
- Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. Và giờ về nhà của anh lại tùy thuộc vào mức độ hoàn tất những công việc quan trọng cần giải quyết trong ngày hoặc khối lượng công việc còn tồn đọng trong ngăn hồ sơ. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.
Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Các bà mẹ của họ vốn là hai chị em sinh đôi giống nhau như đúc và luôn là những người bạn tốt nhất của nhau.
Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc.
Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng. Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó.