Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.
Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.
Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Sợ không trả được? Không phải.
Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Chạy đi mua thì không có hứng. Và như thế, dễ chả hay gì nữa.
Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.