Lúc thay đổi quần áo họ lo kín đáo. Vài bữa họ mặc áo sơ mi dài gần giống áo cà sa. Sự say mê nầy người lớn có bổn phận giáo dục nên kiểm soát.
Có kẻ lại yêu cuồng nhiệt và sâu sắc nữa. Nhưng chương trình kỳ cục có đâu trong cốt tủy họ cứ việc thỉnh thoảng thi hành. Sao tự nhiên họ thấy thích những ai họ hạp.
Con có nhớ mẹ không? Mẹ đâu dám làm gì nặng sợ con mệt. Bằng chứng trong công giáo có bao nhiêu thánh khiết trinh. Tôi biết một nam trung học sinh cứ trốn học mãi vì mặt bị lông ben, vô lớp mắc cỡ.
Trong tâm lý bạn gái tôi đã nói bạn gái tự nhiên được phú bẩm thiên về những vật cụ thể, những hình ảnh là các điều kiện giúp cho trí tưởng tượng hoạt động, nên họ giàu có về tài năng nầy. Tiếng nên người tôi hiểu một nghĩa khá rộng. Không, thưa bạn trai, chúng ta không nên kiêu hãnh mà hãy khiêm nhu.
Nếu không hại được thân thể của bạn và người duyên mới của bạn thì tên tuổi đã bị diềm xuống đất đen. Vả lại chạy theo đuôi tình ái mãi thì đâu học hành gì được. Về cơ quan sinh dục, tôi đã trình bày theo khoa học trong cuốn Đời Uyên Ương ở chương ba.
Tính của bạn trai sở khanh ngoài ra giả dối phách lối. Bị bịnh, bị sa thải, không có phương thế chơi, bị cấm chơi thì họ ở ngoài cuộc chơi ngó láo láo vậy. Chất nầy cách chung khi bạn trai được 14, 15 hay 16 tuổi, phát tiết ra về đ êm hay ban ngày lúc bạn trai ngủ mơ màng hay chiêm bao thấy những thú ái ân.
Mẹ nào dám cộc cằn, thô lỗ vì mẹ sợ con mẹ ra đời hung hăng, ác độc. Rồi bóng một thôn nữ hái sen bên bờ đập. Chúng tôi đã nói ái tình của nam giới bám vào nhan sắc.
Kẻ viết mấy dòng nầy đã có lần chê một số người là hủ lậu mà bây giờ đang bị bạn lùa vào khối lỗi thời. Trở về thực tế, sống theo lý trí và ý chí rồi chuẩn bị cho tương lai. Tạo hóa, theo nhà Thánh ký được linh ứng nói, là chính tình yêu: Déus catitasest.
Mà họ hành động như vậy chỉ tại vì trí tuệ của họ hoạt động nông cạn, căn cứ vào ngũ quan hơn vào lý luận: những lý luận về phẩm bình của chúng ta dưới mắt họ là cái gì nông nỗi. Rimaud nói tuổi của bạn là tuổi hứa để không giữ lời. Họ chăm sóc mái tóc, họ cạo mặt, cắt móng tay và chuyên chú trang sức được chừng nào hay chừng ấy.
Ta giúp họ trừ khuyết điểm ấy rồi giáo luyện họ từ tự ái đến tự trọng để nên người có bản lĩnh. Còn chỗ họ ở mới hỡi ôi. Đời sống vật chất của gia đình họ phải bảo đảm.