Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự.
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử.
Bao người làm được sao mi không làm được. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ.
Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.
Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.
Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.
Chả muốn viết tí nào. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.