(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Đi đâu cũng vất vả. Hai khoang thiện, ác.
Tất nhiên là mệt mỏi. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.
Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Nước mắt tôi lại rơi. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Thằng em ngồi bên phải tôi.