Tôi sẽ không để cho họ làm như vậy". Không biết nhờ cậy ai, tôi quay về với Thượng Đế và bắt đầu tụng niệm. Bà coi chi nhánh Phụ nữ ở viện Bảo hiểm nhân mạng tại Nữu Ước.
Trong khi đọc thường ngừng lại và tự hỏi xem nên áp dụng mỗi quy tắc cách nào? Chuyện đó xảy ra 18 năm trước. Không bao giờ tôi được dự những đám hội hè, vui vẻ trẻ trung.
Tổng thống Theodore Roosevelt khi ngồi tại Bạch cung đã nói như vậy. Chính tôi cũng đã có lần nhận định điều ấy. Một hôm người chủ tiệm tạp hóa kia lại mách tôi rằng đứa con trai bảy tuổi của tôi ăn cắp hai cây viết chì.
Đọc xong rồi, chắc bạn muốn nhảy qua chương sau liền. Ông tuyên bố rằng nếu ta biết được có làm cách nào để biến đổi ánh sáng mặt trời, nước và than thành chất đường thì ta thay đổi được văn minh của nhân loại. Chỉ có cách đó là diệu nhất.
Ông nói với tôi rằng khi chiến tranh thứ nhì bùng lên ở u Châu, ông gần như chết điếng, lo về tương lai đến nỗi mất ngủ. Và tôi làm đúng như vậy. Nhưng rồi chỉ một lời nói vô tình đã thay đổi cả đời tôi.
Đó là bước đầu đưa tới hiệu năng". Ông nói: "Còn trẻ, tôi giúp việc Công ty luyện kim Buffal ở Nữu Ước. Vậy phương sách thứ nhất để trị ưu phiền là bắt chước William Osler:
Chàng đã thành công là vì thẳng thắn nhận sự thất bại, đoạn quét hẳn nó ra ngoài trí nhớ và chú hết thông minh vào tương lai. Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó. Ông thực sự không biết rõ bản tính con người.
Cô nghĩ ra cách đua với cô mỗi ngày. Lệnh rằng tôi phải coi một bọn năm người khiêng chất nổ vào khoang thứ năm trong chiếc tàu của chúng tôi. Nếu kể chuyện họ, có thể viết thành một cuốn sách được.
Montagne, tác giả cuốn: "Bệnh đau bao tử do thần kinh" cũng nói đại khái như vậy. Cháu phải tưởng tượng thân cháu mềm như sợi bún. Nghe ông nói lại càng bủn rủn thêm.
Trên thế giới không có ai giống ta hết. Việc ấy họ làm trong ba hoàn cảnh khác nhau. Má tôi dạy trong một trường làng, còn ba tôi làm trong một trại ruộng, mỗi tháng được 12 Mỹ kim.