Vậy tại sao không hăng hái vui vẻ đóng trò đi?'. Nhưng, sự hiểu biết sẽ hoàn toàn vô hiệu nếu ta không biết hành động đúng theo hiểu biết của ta. Nhưng anh ta cười, cho là nói bậy, rồi vẫn làm việc và vẫn sống rất mạnh mẽ nhiều năm.
Chúng ta nên hành động như Đại tướng Eisenhower: đừng phí một phút để nghĩ tới những người mà chúng ta ghét. Một bữa ông ta ngỏ ý xin cha cho làm thợ máy. Chẳng bao lâu biết tường tận từng nơi từng chỗ, trong khu phố thường chơi đùa với các bạn, biết tường tận đến nỗi chơi trò gì có chạy đua là đều thắng.
Hiện nay 72 triệu người Mỹ theo tôn giáo, thiệt còn nhiều hơn thời nào nữa. Carnegie bỏ ra bảy năm nghiên cứu hết các triết gia cổ kim, đông tây, đọc hàng trăm tiểu sử, phỏng vấn hàng trăm đồng bào của ông để viết cuốn Quẳng gánh lo đi. Mỗi tuần bà phát tiền cho nó tiêu vặt.
Những con số ấy mặc dầu đáng sợ, nhưng theo luật trung bình thì phần rủi có là bao? Sau cùng đành phải đóng cửa hiệu. Rất ít người tàn ác xấu xa lắm.
Khi chăm chú tới ước vọng của người, không những ta quên lo lắng, ưu tư của ta, mà nhờ đó, ta còn có rất nhiều bạn và rất vui vẻ nữa. Chúa đặt tôi tới dòng nước trong. Những con số ấy mặc dầu đáng sợ, nhưng theo luật trung bình thì phần rủi có là bao?
Tôi sẽ an phận về gia đình, công việc và số mạng. Cho nên tôi phải viết chương này để gõ cửa bạn và xin bạn đề phòng. Mới rồi, tôi nói chuyện suốt buổi tối với ông Paul W.
ảnh hưởng của ngoại giới rất nhỏ. "Những người u uất thường muốn tự tử và việc cần nhất của y sỹ là tránh cho họ cái lý do để tự tử. Chính là công toi, chào khách năm lần bẩy lượt như vậy làm cho tôi thất vọng.
Tôi hoảng hốt gần hoá điên. Không gì làm cho bà chóng già bằng sự tức bực và mệt nhọc. Chúng ta cần cảm tưởng rằng có một quyền lực nào đó mạnh hơn ta, che chở cho ta tới sáng.
Nhưng sau một tuần khóc lóc than thở cho thân mình, tôi tự nhủ: "Mình hành động như thằng điên. Chính thầy thuốc của tôi cũng công nhận như vậy. Lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải những chất nổ.
Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm. Nghe ông nói lại càng bủn rủn thêm. Như vậy có phải bác sĩ Osler muốn khuyên ta đừng nên gắng sức một chút nào để sửa soạn ngày mai không?.