Nhưng tôi đã nhanh trí đề nghị với ông ấy: Ông là người rất thích những bộ áo quần sang trọng, quý phái được may từ các loại vải tốt nhất. Nabonidus đã không suy tính kỹ nên đã cho xuất quân.
Mặt trời của miền nhiệt đới tại thung lũng vùng Euphrate tỏa hơi nóng hừng hực như đang trút lửa xuống đầu anh một cách không thương tiếc. Số là khi tôi còn trẻ, tôi có quen với một cặp vợ chồng nông dân. - Theo tôi được biết, giống như mọi lần, trước hết chúng ta bị mang ra chợ mua bán nô lệ.
Vì nếu họ đánh tôi, tôi sẽ giết họ! Lúc bấy giờ, đây là một vương quốc đang phát triển và có nhiều cơ hội tốt cho những người trẻ tuổi đi theo một đoàn lữ hành và kết thân với nhiều người. - Khoan đã! – Ông dừng lời, đưa cao một cánh tay chỉ vào màn đêm rồi chậm rãi tiếp lời.
- Đúng, tôi vốn biết điều đó là sự thật. Ông sợ đến gần thì khay bánh mật sẽ bị lật đổ nên trèo lên bức tường thành đang xây dang dở để nhìn xuống. Babylon là nơi mà ông nội cháu ngày xưa đã bắt đầu sự nghiệp.
Ông Kalabab bỗng im lặng và trầm tư trong giây lát. Và đó chính là lý do để anh có rất nhiều bạn bè xung quanh mình. Câu chuyện của tôi là minh chứng cụ thể rằng tôi đã để vuột mất cơ hội làm giàu của mình.
Điều đặc biệt là nó có màu vàng, nên cảnh vật nhìn qua phiến đá ấy trở nên rất khác lạ. - Chúng ta đã nghe ông kể rất nhiều về những câu chuyện hay, ông Kalabab à! - Người phụ trách việc đóng gói các kiện hàng lên tiếng. – Chúng ta tụ họp ở đây là để thảo luận, xem xét mọi khía cạnh của các vấn đề.
Này các bạn, hãy lắng nghe những gì tôi sắp nói ra đây. Sau đó, anh ta sẽ phân mảnh đất ấy thành những lô nhỏ và bán cho những người cần xây nhà và trồng trọt. Tôi cũng sẽ không cho phép mình thay thế số khách hàng ở thành phố thứ ba bằng việc mở rộng thêm nhiều khách hàng ở hai thành phố đầu tiên.
Nhưng tại sao mỗi lần đối diện với dịp may, chúng ta thường do dự và thối lui, chứ không nghĩ rằng đây là dịp tốt cần phải nắm lấy. - Arkad! – Nhà vua phán - Người dân trong vương quốc của chúng ta đang lâm vào tình trạng đói nghèo. Phía sau lưng ông, đoàn lữ hành lại tiến bước một cách chậm chạp trong đám bụi đỏ mịt mù.
Sau đó, hàng ngày ông tiếp tục mang khay bánh đi bán, chẳng bao lâu ông đã có một số khách hàng quen thuộc. Thế nên, con đừng bao giờ chậm trễ! Bỗng nhiên, Hadan Gula lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của ông Sharru:
- Cháu à, trong một năm qua, đã trả tiền hàng tháng cho bản thân cháu chưa? Đó cũng là câu chuyện mà tôi sắp kể ra cho các bạn nghe đây. Sau này, cháu nên học cách làm như vậy.