Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Cơ bản là không muốn lắm. Chúng ta có hai cái rỗng. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Vậy mà tôi đang viết. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Từ nay thôi hẳn đá bóng.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Lúc đó tôi không có nhà.
Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.